20 năm rời quê đến Hà Nội: Hành trình của một người không bỏ cuộc

Hành trình rời quê lập nghiệp – những năm tháng bỡ ngỡ ban đầu

Tôi rời quê năm 2006.
Ngày ấy, tôi chỉ là một cậu thanh niên 18 tuổi, rời khỏi xóm nhỏ để ra Hà Nội học cao đẳng. Ba mẹ đứng trước cổng nhà, không nói lời nào cao siêu, chỉ dặn: “Đi học cho đàng hoàng, sống cho tử tế.”
Câu nói ấy theo tôi đến tận bây giờ.

Những ngày đầu giữa Hà Nội xa lạ

Hà Nội lúc đó đối với tôi rộng lớn và xa lạ vô cùng.

Tôi đến từ một vùng quê bình dị, quen tiếng gà gáy hơn tiếng còi xe. Lên thành phố, thứ gì cũng mới: phòng trọ nhỏ xíu, đường phố tấp nập, bài giảng khó hiểu, bạn bè mỗi người một nơi. Tôi sống bằng tiền bố mẹ gửi mỗi tháng – ít ỏi nhưng tôi luôn cố gắng tiết kiệm hết mức có thể.

Có nhiều tối tôi ngồi bên cửa sổ phòng trọ, nhìn ánh đèn đường và tự hỏi: “Không biết mình có theo kịp nơi này không?”
Nhưng rồi sáng hôm sau vẫn dậy đi học, vẫn tự nhủ: đã chọn thì phải ráng.

Học tài chính – kế toán: Sự lựa chọn vừa tình cờ vừa hợp lý

2010 – Công việc đầu tiên: kế toán công trình thủy điện ở Hà Tĩnh

Tôi học chuyên ngành Tài chính – Kế toán.
Lúc chọn ngành, tôi chẳng có mơ ước gì to tát, chỉ nghĩ đơn giản: ngành này dễ xin việc, ổn định, ba mẹ bớt lo. Nhưng càng học tôi càng thấy mình có duyên với những con số – chúng rõ ràng, thật thà hơn nhiều chuyện phức tạp ngoài đời.

Bốn năm học không phải dễ dàng, nhưng tôi không bỏ cuộc.
Tôi hiểu rằng để có một cuộc sống tốt hơn cho gia đình sau này, mình chỉ có thể đi lên bằng cố gắng của chính mình.

2010 – Công việc đầu tiên: kế toán công trình thủy điện ở Hà Tĩnh

Ra trường năm 2010, tôi nhận công việc đầu tiên đúng chuyên ngành: kế toán công trình cho một dự án thủy điện ở Hà Tĩnh.

Đó là lần đầu tiên tôi đi xa nhà để đi làm thật sự.
Nơi công trường hoang vu, tiếng máy móc ngày đêm, đường đi lại khó khăn. Tôi – một cậu sinh viên mới ra trường – phải thích nghi với môi trường có phần khắc nghiệt ấy.

Lương không cao, việc thì nhiều, nhưng tôi lại học được rất nhiều:
– Cách quản lý chi phí;
– Theo dõi vật tư;
– Làm báo cáo;
– Làm việc với anh em kỹ thuật.

Mỗi ngày trôi qua, tôi thấy mình trưởng thành một chút.
Kế toán công trình không chỉ biết sổ sách mà phải hiểu cả hiện trường. Điều này sau này trở thành vốn quý để tôi bước sang lĩnh vực xây dựng.

2011 – Trở lại Hà Nội làm kế toán văn phòng

Năm 2011, tôi trở về Hà Nội, làm kế toán văn phòng.
Công việc đều đặn, giấy tờ ngăn nắp, không còn cảnh bùn đất, không còn tiếng máy nổ liên tục. Tôi nghĩ cuộc đời mình chắc sẽ đi theo một quỹ đạo ổn định như bao người: làm văn phòng, lập gia đình, kiếm đủ sống, thế là yên.

Nhưng ở đâu đó trong lòng, tôi luôn cảm thấy mình muốn làm nhiều hơn thế – muốn tạo ra thứ gì đó của riêng mình, không đơn thuần là đi làm nhận lương mỗi tháng.

2017 – Bước ngoặt: tập tự nhận công trình để làm

Đến năm 2017, tôi quyết định bước ra làm thêm các công trình nhỏ.
Ban đầu chỉ là vài hạng mục sửa chữa, rồi dần dần nhận được những căn nhà nhỏ. Tôi đi lại nhiều, học hỏi nhiều, va chạm nhiều.
Những ngày đầu thật sự rất khó:
– Không có vốn nhiều
– Không có thương hiệu
– Không có đội thợ ổn định
– Làm gì cũng phải tự tay kiểm tra

Nhưng chính giai đoạn đó cho tôi nền tảng vững chắc. Tôi học cách thương lượng, cách tìm thợ, cách giải quyết vấn đề, cách giữ chữ tín. Những bài học vô giá ấy không trường lớp nào dạy.

Công ty đầu tiên – và cú ngã đau nhưng cần thiết

Tôi từng góp sức xây dựng một công ty đầu tiên… nhưng rồi công ty phá sản.
Không phải vì tôi không cố gắng, mà vì nhiều yếu tố ngoài khả năng, cả chủ quan lẫn khách quan.
Thời gian đó khó khăn đến mức tôi nghĩ mình sẽ phải quay lại làm thuê.

Nhưng chính cú ngã này dạy tôi điểm quan trọng nhất:
Làm chủ không khó bằng giữ được sự tỉnh táo và kiên trì.

Thất bại không làm tôi bỏ nghề. Nó giúp tôi hiểu mình cần gì, thiếu gì và phải thay đổi điều gì.

2020 – Cơ duyên gặp lại một người đồng nghiệp cũ

Năm 2020, tôi gặp lại một người đồng nghiệp cũ – người mà tôi từng quý, từng tin.
Chúng tôi ngồi với nhau, nói về nghề, về cuộc sống, về những thứ mỗi người đã trải qua.
Khoảnh khắc đó mở ra một hành trình mới: Công Ty Cổ Phần Kiến Trúc Nhà Mới.

Không phải ai cũng may mắn gặp lại một người phù hợp để cùng hợp tác, nhất là sau những vấp ngã.
Nhưng tôi may mắn!

Từ 2020 đến nay – Đồng sáng lập Nhà Mới, một chặng đường mang tên trưởng thành

Từ 2020 đến giờ, tôi là Đồng chủ sở hữu công ty Nhà Mới.
Chúng tôi xây dựng công ty từ những thứ nhỏ nhất: quy trình, đội thợ, cách phục vụ khách hàng, chữ tín, từng công trình một.

Không phải ngày nào cũng suôn sẻ, nhưng ngày nào cũng đáng để bước tiếp.

Nhìn lại, tôi thấy mình đi từ:
– Cậu sinh viên xa quê;
– Chàng trai loay hoay với phòng trọ Hà Nội;
– Nhân viên kế toán công trường;
– Người làm công việc văn phòng;
– Người tự nhận công trình;
– Đến người đồng sáng lập doanh nghiệp.

Đi từng bước, không nhanh, nhưng chắc.

Hành trình rời quê – điều làm nên tôi của hôm nay

Nếu ai hỏi điều gì tạo nên tôi hôm nay, tôi nghĩ là ba điều:

1. Những năm tháng xa quê đầy thiếu thốn

Chúng giúp tôi biết ơn từng đồng tiền, từng cơ hội.

2. Những công việc đầu đời

Chúng rèn cho tôi kỷ luật và sự chịu khó.

3. Những lần vấp ngã

Chúng cho tôi sức mạnh để làm lại, và làm tốt hơn.

“Tôi không phải người thành công, tôi chỉ là người chưa từng bỏ cuộc”

Hành trình lập nghiệp của tôi vẫn đang tiếp tục. Nhưng sau gần hai mươi năm rời quê, tôi hiểu một điều:

Đi xa để trưởng thành – quay về để bình yên.

Và tôi vẫn đang cố gắng mỗi ngày để xứng đáng với những người tin mình: Gia đình – Khách hàng – Đồng nghiệp – Và Chính bản thân.

Những điều ý nghĩa khác mà tôi muốn chia sẻ với bạn