Cân bằng trong cuộc sống
Hành trình tìm lại sự cân bằng
Có những ngày tôi cảm thấy mình như một diễn viên phải cùng lúc đứng trên nhiều sân khấu. Sân khấu công việc với những bản vẽ, tiến độ, hợp đồng và những sự vụ ở công trường cần được giải quyết. Sân khấu sự nghiệp với những mục tiêu dài hạn tôi luôn tự nhắc mình phải bước tới. Sân khấu gia đình với những ánh mắt mong chờ sự hiện diện của tôi, dù đôi khi chỉ là cùng ngồi ăn một bữa cơm giản dị. Và sân khấu quan hệ xã hội – nơi mà đôi khi một cái bắt tay, một cuộc trò chuyện ngắn thôi cũng có thể mở ra cơ hội, hoặc đơn giản chỉ là giữ được sự kết nối giữa người với người.
Nhiều lần tôi tự hỏi, liệu có ai thực sự cân bằng được tất cả những điều ấy? Hay cuộc sống này chỉ là hành trình liên tục “chếch đi một chút rồi điều chỉnh”, để rồi tìm lại nhịp điệu riêng cho mình?
Có lúc tôi ngồi trước bàn làm việc giữa đêm khuya, điện thoại im lặng, nhà cửa yên tĩnh, nhưng đầu óc lại ồn ào bởi những suy nghĩ không tên. Tôi nghĩ về những cán cân mình đang cố giữ. Một bên là những ước mơ, những trách nhiệm của người làm chủ doanh nghiệp – nơi mà nỗi lo vốn, nhân sự, khách hàng chưa bao giờ biến mất. Bên còn lại là gia đình, nơi luôn mong tôi trở về với một nụ cười trọn vẹn, không mang theo sự mệt mỏi của những bộn bề ngoài kia.
Tôi nhận ra, sự cân bằng không phải là chia đều thời gian cho từng thứ. Bởi thời gian thì lúc nào cũng ít hơn mong muốn. Tôi chỉ có thể học cách đặt tâm trí đúng vào nơi mình đang hiện diện. Khi làm việc thì làm trọn, khi về nhà thì để công việc ở ngoài cửa, khi đi giao lưu bạn bè thì cho phép mình cởi mở, không gượng ép, không cố tỏ ra một phiên bản hoàn hảo.
Có những ngày tôi thấy mình làm chưa đủ tốt cho những người quanh mình. Tôi bận một chút là lỡ mất những khoảnh khắc cùng con cái, bận thêm chút nữa là lỡ nhậu nhẹt với những người bạn thân quen hay cuộc gặp gỡ đơn giản với một mối quan hệ giá trị nào đó. Những lúc ấy, cảm giác có lỗi xuất hiện như điều hiển nhiên. Nhưng rồi tôi cũng hiểu rằng, chúng ta không thể nào “có mặt trọn vẹn ở mọi nơi cùng một lúc”. Điều duy nhất tôi có thể làm là chọn đúng nơi mà trái tim mình cần hiện diện nhất vào thời điểm ấy.

Và dần dần tôi học cách nhẹ nhàng hơn với chính mình. Học cách chấp nhận rằng đôi khi mình sẽ quá bận, đôi khi sẽ hơi thiếu sót, đôi khi sẽ không thể trả lời hết mọi tin nhắn, không thể giữ được mọi cuộc hẹn. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không trân trọng những mối quan hệ ấy. Chỉ đơn giản là tôi đang cố giữ cho cuộc sống của mình không bị đứt gãy theo một chiều nào.
Cân bằng còn là học cách nói “không” với những điều không thật sự cần thiết, để dành lại thời gian cho những điều quan trọng nhất. Là hiểu rằng một cuộc gọi thăm hỏi người thân đôi khi giá trị hơn vài giờ lướt mạng. Là nhận ra rằng sự nghiệp sẽ bền vững hơn nếu tâm của mình đủ vững, còn gia đình sẽ ấm hơn khi tôi biết lắng nghe và hiện diện.
Hôm nay, khi ngồi viết những dòng này, tôi thấy mình không còn cố tìm sự cân bằng tuyệt đối nữa. Tôi chỉ cố giữ cho trái tim mình bình yên hơn một chút, cho suy nghĩ mình nhẹ nhàng hơn một chút, cho mỗi bước đi được rõ ràng hơn. Và tôi biết, chỉ cần mỗi ngày mình ý thức được điều gì nên ưu tiên, điều gì nên buông bớt, thì cuộc sống tự khắc sẽ trở về một nhịp hài hòa – dù không hoàn hảo, nhưng vừa đủ để tôi cảm thấy hạnh phúc.
Cân bằng, hóa ra, không phải là đích đến. Nó là một hành trình. Một hành trình mà mỗi chúng ta đều phải vừa đi vừa học, vừa sai vừa sửa. Và chỉ cần ta không ngừng cố gắng, những điều quan trọng nhất sẽ luôn ở lại bên ta, dù cuộc sống có bận rộn đến đâu.
—Cường LV —