Quản trị cảm xúc

Câu chuyện điềm tĩnh ngày hôm qua

Có những khoảnh khắc nhỏ trong công việc, tưởng chừng như bình thường, nhưng lại khiến tôi suy nghĩ rất lâu. Hôm qua là một ngày như thế. Một tình huống mà trước đây, có lẽ tôi sẽ phản ứng theo bản năng bộc trực — nóng nảy, muốn giải quyết vấn đề bằng tốc độ và áp lực. Nhưng không hiểu sao hôm qua tôi lại chọn một cách khác. Và kết quả thu về khiến tôi nhận ra, đôi khi thứ chúng ta cần thay đổi nhất lại chính là mình.

Câu chuyện bắt đầu bằng một cuộc điện thoại từ phía nhà thầu phụ. Giọng họ có phần căng thẳng, thậm chí là bực bội. Họ phản ánh rằng không bố trí được thợ cho công trình, trong khi chủ đầu tư đã gọi điện phàn nàn tiến độ. Mọi thứ giống như một vòng xoáy quen thuộc: công việc chậm lại, ai cũng có lý của mình, và căng thẳng cứ thế leo thang.

Nếu là tôi của vài năm trước, có lẽ tôi sẽ lập tức phản ứng, hỏi vặn lại, hoặc thậm chí khó chịu khi nhà thầu quay ngược trách nhiệm về phía công ty với lý do chậm thanh toán. Nhưng hôm qua, tôi chọn cách nhẹ nhàng hơn. Tôi không biết đây là nhờ sự rèn luyện, nhờ trải nghiệm, hay đơn giản chỉ vì tôi không muốn đánh đổi sự bình yên trong ngày bằng một cuộc tranh cãi. Tôi chỉ biết rằng, tôi hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu cuộc đối thoại như cách một người bình tĩnh nên làm.

Tôi lắng nghe họ nói. Lắng nghe hết. Để họ trút ra những điều họ đang bực bội, để câu chuyện được mở ra từ chính góc nhìn của họ trước khi tôi phản hồi. Có lúc giọng họ hơi gắt, nhưng tôi không chen vào. Khi họ dừng lại, tôi mới bắt đầu phân tích.

Tôi nói về việc công ty có chậm thanh toán thật. Tôi không phủ nhận điều đó vì đó là thực tế. Nhưng song song, tôi cũng nhắc rằng phía công ty đã nhắn tin xin lỗi, cam kết cụ thể ngày thanh toán. Tất cả đều có sự rõ ràng, không bao giờ phớt lờ hay bỏ qua trách nhiệm. Tôi giải thích rằng mọi người làm xây dựng đều hiểu — đôi khi dòng tiền bị nghẽn vì hàng loạt vấn đề, và nếu đôi bên không thông cảm thì không ai có thể đồng hành dài lâu.

Rồi tôi nói về sự thấu hiểu. Rằng trong công việc, ai cũng có lúc sai sót, cũng có lúc rơi vào cảnh khó xử. Nếu chỉ nhìn vào lỗi để trách nhau, để đưa ra những yêu cầu cứng nhắc, thì chẳng mối quan hệ nào có thể bền. Tôi bảo, quan trọng nhất là tinh thần hợp tác. Khi có vấn đề, cả hai bên đều phải cùng kéo nhau lên, chứ không phải đẩy nhau xuống.

Có một giây rất ngắn thôi, phía đầu dây bên kia bỗng im lặng. Tôi gọi đó là giây phút “gió lặng”. Và từ khoảng tĩnh lặng ấy, tôi nghe thấy sự hạ nhiệt trong giọng của họ. Những câu nói sau đó không còn căng nữa. Họ bắt đầu nói chậm lại, có phần mềm mại hơn. Và cuối cùng, họ thừa nhận họ cũng hơi nóng, hơi vội. Điều tôi không ngờ nhất là họ chủ động nói: “Anh yên tâm, em sẽ cho thợ quay lại làm việc đầy đủ từ hôm nay.”

Chỉ một câu nói thôi, nhưng tôi nghe được trong đó sự hợp tác thật sự. Mọi khúc mắc gần như tan biến.

Khi cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi yên một lúc. Không phải để suy nghĩ xem mình đã lý luận có hay không, mà để nhìn lại cảm xúc của chính mình. Tôi nhận ra điều làm tôi vui không phải là việc nhà thầu đồng ý đưa nhân công trở lại, mà là tôi đã xử lý được chuyện đó trong trạng thái bình tĩnh. Kiểm soát được cảm xúc của mình. Đó là thứ mà ngày trước tôi không nhiều lần làm được.

Tôi chợt hiểu rằng đôi khi, sự thành công trong ngày không phải là hoàn thành hợp đồng mới, ký thêm dự án mới hay chốt được hợp đồng tiền tỷ. Đôi khi, thành công chỉ là một hành động điềm tĩnh đúng lúc, giúp mọi thứ nhẹ nhàng trôi đi, không làm tổn thương ai, không làm ai ức chế hay khó chịu. Và quan trọng hơn cả, giúp chính mình trưởng thành thêm một chút.

Từ một thay đổi nhỏ trong cách tiếp cận vấn đề, hiệu quả hiện lên rõ rệt. Công việc thuận hơn, không khí làm việc mềm mại hơn, và mối quan hệ giữa công ty với nhà thầu cũng nhẹ nhàng hơn. Cái được lớn nhất là cảm giác cân bằng bên trong mình. Một sự chuyển biến mà tôi tự cảm nhận, không ai nhìn thấy nhưng lại có ý nghĩa vô cùng.

Hôm qua tôi học thêm một bài học mới: sức mạnh của sự điềm tĩnh. Nó không làm ta yếu đi, không khiến ta bị lép vế. Ngược lại, nó cho ta khoảng không để nhìn mọi chuyện rõ ràng hơn, để hiểu người khác hơn, và để duy trì những mối quan hệ quan trọng mà không phải đánh đổi bằng những cơn nóng giận nhất thời.

Có lẽ đây chỉ là câu chuyện nho nhỏ trong một ngày làm việc. Nhưng với tôi, nó đủ để trở thành một dấu mốc — một bước tiến thầm lặng trong hành trình làm chủ bản thân, trước khi làm chủ công việc.

—Cường LV—

Những điều ý nghĩa khác mà tôi muốn chia sẻ với bạn

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *